[Ngày 09] Một chuyến đi tôi nhớ nhất

Image for post
Image for post

Thật khó cho tôi để ngồi nhớ lại tất cả những chuyến đi, những kỷ niệm trong tất cả những lần đó. Nhưng sẽ thật dễ dàng nếu ai đó hỏi tôi về một chuyến đi tôi ấn tượng, nhớ nhất, và sẽ chẳng bao giờ quên được. Đó là chuyến đi Mộc Châu, mà cụ thể hơn đó là chuyến “hành xác” trên đỉnh Pha Luông.

Tôi vẫn còn nhớ như in từng khoảnh khắc trong ngày hôm đó. Chuyến đi kéo dài 2 ngày 2 đêm và chúng tôi dành cả một ngày để chinh phục Pha Luông. Trên quãng đường từ chỗ nghỉ hôm trước đến bắt đầu bước chân vào “con đường tử thần” dài khoảng 30km.

Trước khi đi chúng tôi không hề biết rằng đường lại khó đi, hiểm trở và thử thách đến vậy. Hôm đó trời có mưa nhẹ từ trước, khiến đường trơn trượt và trở lên khó hơn, điều đó càng thử thách chúng tôi nhiều hơn. Tất cả con đường là đá và đất, lẫn nước mưa lầy lội, có những chỗ chúng tôi phải dừng lại và đẩy từng xe một lên dốc. Trên con đường dài 10km, tôi chưa từng dám đi số 2.

Một bên là con đường nhỏ lầy lội, một bên là vực và không có vách ngăn, chỉ toàn là cây cối nhỏ, đánh mắt sang có thể nhìn thấy vực sâu, trong lúc lái, tôi không dám làm chuyện này, dù chỉ vài tíc tắc. Công nhận rằng, xe của tôi khá yếu, nhưng cũng dũng cảm không kém. Bao nhiêu mô đá to và dốc nó cũng đều lao qua, và lẽ dĩ nhiên, tôi cứ giữa đường mà đi rồi, đâu có dám né những cục đá mà đánh sang bên nhìn vực cơ chứ.

Rồi khi xuống dốc, phanh là thứ hao mòn nhất. Tôi gần như phải dí chết cả hai phanh, vì dốc quá đứng, đến nỗi xe đi chậm hơn cả đi bộ. Sợ nhất là mấy khúc còn có sỏi đá nhỏ, phanh không cẩn thận là ngã như chơi.

Bạn có thể tưởng tượng rằng, 10km mà phải lên rồi xuống, lên rồi xuống, chỉ đi bằng số một, và phanh thì luôn thường trực để dí, mọi người tập trung hết sức vào đường đi. Tôi chưa từng đi phượt kiểu này mà mọi người lại im lặng đến vậy, và cũng chưa có cung đường nào mà chúng tôi nghĩ nó lạnh người đến vậy. Chúng tôi động viên nhau cố gắng tiếp tục mỗi khi dừng lại nghỉ ngơi, và cùng nhau đẩy xe qua những vũng lầy trước mắt.

Hết 10km chúng tôi như được thở phào, nhưng mọi thứ mói chỉ bắt đầu, và chúng tôi còn những gần 3 giờ leo lên đỉnh cao gần 2000m. Chúng tôi bắt đầu nói nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn về đoạn đường đã trải qua, và chúng tôi tận hưởng thành quả ngọt ngào đó trên nóc nhà Mộc Châu này.

Khi đứng trên đỉnh núi, chúng tôi nhìn lại chặng đường đã qua, nó ý nghĩa vô cùng. Tôi từng được nghe rằng, môn leo núi rất đặc biệt. Nó luyện cho con người ta tính tập trung, kỷ luật, luôn suy nghĩ tích cực kể cả trong những hoàn cảnh, những điều tiêu cực. Trên tất cả, đó là cách để tìm hiểu thế nào là ý nghĩa cuộc sống, ý thức tập trung cao độ và giúp chúng ta nhận thức điều gì thật sự có giá trị trong cuộc sống này.

Chúng tôi không còn lo lắng về những điều sắp xảy đến nữa, kể cả phải đi lại con đường kia, vì rằng chúng tôi có niềm tin, dũng cảm vượt qua mọi khó khăn thử thách, và khi đã cùng nhau, đoàn kết lại, thì mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.

Challenge 33 ngày thử thách

Hà Nội 07h00, 18/10/2019

Written by

Be Curious!| ☕️+✍🏼=❤️ | buihuycuong.com

Get the Medium app

A button that says 'Download on the App Store', and if clicked it will lead you to the iOS App store
A button that says 'Get it on, Google Play', and if clicked it will lead you to the Google Play store