Chuyện tắc đường Trường Chinh

Image for post
Image for post

Chuyện tắc đường có lẽ là chuyện như cơm bữa ở cái đất Hà Thành này. Dù là bất cứ khung giờ nào, bất cứ thời điểm nào trong ngày thì việc đó dường như là điều hiển nhiên.

Hàng ngày đi qua con đường Đại La, Trường Chinh thì tôi có cảm giác chẳng thể nào quên mỗi giờ cao điểm. Chuyện cũng chẳng đáng nói lắm nếu nó chỉ tắc trên đường chính. Vậy mà đột nhiên một thanh niên hùng hổ lao thẳng lên vỉa hè rồi phóng ầm ầm, cái vỉa hè ở con đường này thì chắc bạn cũng biết rồi, nó to lắm cơ ấy, mà người bán hàng rong thì lại khá nhiều, có khi đâm cả vào những người bán hàng. Mọi người không coi đó là bất thường, mặc nhiên bỏ qua rồi từ từ đoàn người kéo theo, ầm ầm lao lên vỉa hè, mặc cho người đi bộ dạt sang một bên với ánh mắt hình viên đạn…

Những chuyện như thế nhan nhản hàng ngày trong xã hội, ít nhiều cũng rất chướng tai gai mắt. Đôi khi chỉ là chuyện lấn làn, chen chúc, vượt đèn đỏ (chưa kể đèn vàng phóng như bị giật đồ) hoặc chuyện móc túi, giật đồ … Nói chung mọi người đã quá quen với những cảnh như vậy nên thành ra cũng quen, không chút ngạc nhiên, và chuyện to hay nhỏ thì có khi họ cũng né, hoặc coi như không thấy để khỏi vạ vào thân…

Khi còn nhỏ thì ta thường chỉ quan tâm đến mình mà chẳng hề để ý đến những thứ xung quanh: hôm nay ăn gì, phải học gì, có phải làm bài tập về nhà không, đi chơi ở đâu, ….

Lớn dần lên một chút, ta bắt đầu để ý hơn đến những gì xảy ra xung quanh ta, ta thấy mọi người gian lận trong thi cử, có chút bất công khi mình phải học trầy trật mà kết quả vẫn không đạt, nhưng rồi ta cũng bỏ qua. Ở trường (nếu bạn cũng học Bách Khoa) ta thấy bãi gửi xe thu đến 2,3 nghìn đồng một vé xe đạp trong khi giá quy định là 1 nghìn đồng (cuối tuần là 2k), rồi ta thấy người ta vượt đèn đỏ, phóng đèn vàng, lấn chiếm vỉa hè, ta cũng lại tặc lưỡi cho qua…và sẽ còn rất nhiều vấn đề khác nữa ta gặp phải tỷ lệ thuận với độ tuổi của chúng ta…

Phải chăng chúng ta đã quá quen với việc xấu trước mắt, quá lớn tiếng chỉ trích với những hành vi thiếu đạo đức mà chúng ta thấy trên mạng, trên báo, thậm chí tỏ ra bức xúc với những điều xấu, nhưng mà chúng ta đã quên mất rằng chúng ta có thể làm nhiều hơn mỗi ngày những điều đẹp và để nó tự nhân bản?

Không phải lúc nào chúng ta cũng có thể đứng lên bảo vệ chính nghĩa như việc anh hùng bàn phím phiên bản đời thực, ủng hộ điều hay lẽ phải, bởi có thể những cá nhân chưa đủ sức mạnh. Nhưng không có nghĩa rằng chúng ta sẽ thỏa hiệp với cái xấu, cái ác.

Cái xấu chỉ mạnh khi nó thấy cái tốt dường như đồng tình với nó và để kệ nó tự tương tự tác. Nó sẽ dần mất đi nếu mỗi chúng ta dành cho nó ánh mắt khinh miệt và xa lánh. Hãy làm như vậy, hãy tấn công cái ác khi mà bạn chưa thể làm gì nhiều hơn thế. Tôi tin nó còn hiệu quả….

Buihuycuong.com

Get the Medium app

A button that says 'Download on the App Store', and if clicked it will lead you to the iOS App store
A button that says 'Get it on, Google Play', and if clicked it will lead you to the Google Play store